Đăng ký Quên mật khẩu
Chi tiết bài viết
Viết cho con

 Hôm nay con yêu được 3 tháng 10 ngày, mẹ làm 1 entry đặc biệt tặng con nhé....và tặng cho chính mẹ nữa!

Hôm nay là 1 mốc quan trọng đối với con, mọi người nói sau ngày này, các con thường rất khác, thay đổi và trưởng thành hơn rất nhiều...mẹ thấy bên Trung Quốc, người ta vẫn hay làm lễ mừng bé con tròn 3 tháng 10 ngày (100 ngày tuổi), điều này mẹ chưa tìm hiểu nhiều nhưng mẹ cũng đã học theo họ chọn ngày này để thực hiện những việc quan trọng cho con:
- Việc thứ nhất là chọn 7 lá hẹ giã nát, lấy nước và bôi lợi cho con, hi vọng sau này khi mọc răng con sẽ ít sốt hơn.
- Việc thứ hai, bố sẽ làm, đó là cắt tóc máu cho con!

Sáng nay 6 giờ con đã dậy rồi, sớm hơn mọi hôm nhiều, tự nằm chơi, nhìn ảnh cưới của bố mẹ và nói chuyện, cười đùa ầm ĩ...lúc đó mẹ đang ngồi vắt sữa, chuẩn bị "bữa sáng" cho con..hìhì....Con đáng yêu thế đấy, ko biết từ lúc nào, con cứ nhìn ảnh cưới của bố mẹ là cười và tự trò chuyện! Đôi lúc mẹ bận làm việc nọ việc kia, ngó thấy con đang ngước mắt lên nhìn và cười nói mà thấy áy náy, thương con thế! Nghĩ mẹ chẳng làm được như mẹ ở trong cái ảnh cưới kia, trong đó lúc nào mẹ cũng nở nụ cười tươi với con, còn ở ngoài nhiều lúc mẹ cứ cáu ghắt, mắng con mỗi khi có chuyện gì khiến mẹ bực mình! Mẹ thật là tệ đúng ko?
Cho con uống sữa xong, mẹ con mình lại ngồi nói chuyện với nhau, lần này là mẹ thật của con đó nhé..hìhì...đúng là hôm nay mẹ thấy con khác thật, con nói chuyện nhiều và to hơn, cười cũng to hơn nữa....mọi chuyện thật tuyệt vời...cho đến lúc con buồn ngủ và gắt ngủ...hịhị...con có tật xấu là gắt ngủ đấy, mỗi lần buồn ngủ con hay đưa tay dụi mắt, nhiều khi đỏ hết cả mắt lên, chân tay quẫy đạp làm mẹ bế phát mệt..mẹ cứ phải giữ con thật chặt rồi rung rinh 1 lúc đến khi con lơ mơ rồi thì mới đặt lên cái ghế rung cho con tự ngủ.
Và giờ thì mẹ mới có thời gian để ngồi viết những dòng này đây.
Tự dưng bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu cảm xúc cứ ùa về trong mẹ. Chẳng biết sẽ viết những gì, nên bắt đầu từ đâu???

Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy 2vạch trên cái que Quickstick vào ngày 25/8/2007.

Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi đi siêm âm đến lần thứ 3 mới thấy con đã về nằm trong bụng mẹ...hìhì...
Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi được nghe tim thai đập bình bình khi con mới được 5 tuần rưỡi.
Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi 12W đi siêu âm thấy khoảng sang da gáy của con dưới 2mm, và BS bảo mọi thứ bình thường.
Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi 16W đi siêu âm, BS chỉ cho thấy cái chym của con!
Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi 22W đi siêu âm, BS bảo cơ thể con phát triển tốt và cho mẹ xem gương mặt con giống bố như thế nào!
Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi 32W đi siêu âm, con được 1,9kg...ko còn là mấy lạng, mấy lạng như những lần siêu âm trước nữa!
Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi bước qua 38W an toàn và yên tâm là có thể sinh con đủ ngày đủ tháng!
Mẹ nhớ lại cảm giác hạnh phúc khi đang ngồi thêu, thì bất chợt cảm thấy có các cơn đau và biết rằng gia đình ta chuẩn bị được gặp nhau.
Mẹ nhớ là con đã khóc rất to khi BS vừa mới đặt con lên bụng mẹ, tiếng khóc chẳng giống tiếng khóc của 1 đứa trẻ vừa chào đời chút nào cả...hehe...không phải oe oe đâu nhé...có thể nói là con hét thì đúng hơn là khóc! Mọi người mẹ khác cứ tả là được nhìn con mình lúc chào đời trông rất trắng nhưng mẹ thì lại không thế...hơ.hơ...mẹ thấy con màu xanh xanh, tím tím, trông xấu xí lắm...nhưng da dẻ rất căng chứ không bị nhăn nheo đâu...mẹ còn cố rướn người lên để nhìn xem chân, xem tay con nhưng mắt lúc đó cứ mờ đi, chẳng thấy rõ được. BS cắt rốn cho con xong thì đưa con cho cô ý tá đi lau người, cân đo, test Apgar (con được 10 điểm hẳn hoi nhé) rồi mặc quần áo và cho con nằm vào xe nôi đẩy con lại bên cạnh mẹ. Lúc đó mẹ chẳng còn quan tâm tới những thứ khác nữa...cô BS khâu cứ khâu, làm gì cứ làm, mẹ chỉ biết ngắm con thôi. Lúc này thì nhìn con đỏ lắm, mắt nhắm tịt lại và ko còn la hét gì nữa. Tốt, con zai phải thế con à, ko được khóc dai đâu vì như thế chẳng ra dáng đàn ông tẹo nào cả!

Thu Hằng