Đăng ký Quên mật khẩu
Chi tiết bài viết
Con là tài sản lớn nhất của bố
    Cu Bim của mẹ mười tháng mới biết ngồi và gần mười năm tháng mà chưa biết đi. Lúc đầu mẹ lo quá. Thấy con của các cô bạn nào cũng khoảng một tuổi là đã đi nhanh rồi nên mẹ cứ đứng ngồi không yên.
Mẹ đọc rất nhiều sách báo liên quan đến trẻ em và thấy nói rằng trẻ con chậm ngồi và chậm đi là do thiếu can-xi nên cơ xương không vững. Vậy chỉ có cách duy nhất là bổ sung can xi thôi. Nghĩ vậy là làm ngay.

Mẹ ra hiệu thuốc mua luôn ba lọ calcinol của Ấn Độ về và bắt đầu cho con uống. Bên cạnh đó, các bữa ăn của con cũng được tăng cường tôm cua. Nhưng rồi mẹ lại thất vọng vì con uống nhiều canxi quá nên táo bón. Nhìn con rặn mà mẹ thấy thương ơi là thương. Cuối cùng mẹ quyết định không cho con uống nữa và đành chờ đợi đến ngày đến tháng con biết đi vậy. Nói như bà ngoại thường bảo là thôi đành chờ cá đến cạn tức khắc phải nhảy.
Bây giờ con trai mẹ đã tròn hai hai tháng rồi. Tuy biết đi chậm hơn các bạn rất nhiều (mười bảy tháng con mới biết đi) nhưng khi biết đi rồi thì con lại đi rất hăng. Và bây giờ môn thể thao ưa thích của con là... chạy
Cu Bim của mẹ rất hiếu động và thông minh. Ai làm gì con làm lại được y chang như vậy. Bim thường trèo lên ghế rồi kéo bàn phím ra gõ gõ, một lúc lại với lấy chuột di di còn mắt thì nhìn chăm chú vào màn hình có vẻ như đang tập trung công việc lắm. Đó là hình ảnh của bố chứ còn ai nữa.
Con đang tập nói nên nhiều phen làm cả nhà cười bể bụng Con cầm đồng hồ lên và hỏi "gì đấy?". Con chỉ nói được hai từ thôi mà. Mẹ trả lời là "Đồng hồ của bố". Vậy là từ lần sau nếu chỉ đồng hồ và hỏi con thì y như rằng con trả lời là "bố hồ" tức đồng hồ của bố. Và còn rất nhiều vật dụng khác được con ghép và trả lời tương tự như vậy khiến mọi người không nhịn được cười.
Mà Bim rất yêu em bé nhé. Mặc dù mới hai hai tháng tuổi thôi nhưng con không hề ích kỷ như một số bạn. Tức là nếu thấy mẹ bế em bé khác và nói "mẹ yêu em này cơ" thì rất nhiều bạn lao đến khóc và có thể là đánh và đuổi em bé ra khỏi lòng mẹ. Nhưng con trai mẹ lại không như vậy. Con thường ngồi xuống bên cạnh mẹ vỗ vỗ em và ngọng nghịu "ngụ đi" - ngủ đi.
Đó cũng là lý do vì sao mà con rất yêu em bé
bằng gối bông mẹ mua cho Bim từ hồi Bim mới bảy tháng tuổi. Mỗi lần nhìn con ôm em gối nựng nựng rồi cười tít mắt với em mẹ thấy yêu con vô cùng. Mẹ tin rằng sau này con sẽ là một người anh tốt, một người anh biết yêu thương và che chở em mình.
Cu Bim bé bỏng ơi, con là tài sản lớn nhất của bố mẹ, là nghị lực, là niềm tin, là sợi dây kết nối tình yêu của tất cả gia đình. Mong con trai mỗi ngày một lớn khôn và luôn xứng đáng với niềm tin yêu của bố mẹ con nhé!