Mẹ không mong con gái mẹ trở thành đứa con gái hoàn hảo, nhưng ít ra
đó cũng là đứa con gái biết hiểu và chia sẻ với bố mẹ, cho dù đó chỉ là
làm các việc nhà.
Con gái yêu của mẹ!
Đây
là lần đầu tiên mẹ viết thư cho con, bởi không phải mẹ con mình xa cách
nhau hay bởi mẹ bận bịu đến nỗi không thể gặp con để nói trực tiếp, mà
chỉ là bởi con không còn đủ lấy 10 phút để ngồi cùng mẹ và nghe mẹ nói.
Con
gái mẹ đã lớn rồi, với mẹ là như vậy. Có thể với các ông bố bà mẹ khác,
con gái 15 tuổi vẫn là đứa con gái bé bỏng thì với mẹ, 15 tuổi con đã
đủ tuổi trưởng thành rồi đấy. Thế mà 15 tuổi, con mẹ vẫn chỉ như một con
búp bê, ngày đi học, tối về học bài, ngồi máy tính, đi chơi với bạn…
Con không mấy khi quan tâm xem hôm nay nhà mình có gì thay đổi không.
Con
là đứa con gái ngoan, ai cũng phải công nhận điều đó. Nhưng ngoan thôi
thì chưa đủ con gái ạ. Con chăm chỉ học và học rất giỏi, điều này cũng
không ai phủ nhận. Nhưng ngoài việc chăm chỉ học con cần chăm chỉ những
việc khác nữa, ví dụ như việc nhà. Con rất tốt với bạn bè và được nhiều
bạn bè yêu quý. Nhưng chỉ tốt với bạn bè thôi thì chưa phải là người tốt
đâu con. Con cần tốt hơn với những người khác, dù đó không phải là bạn
của con, nhất là với những người thân trong gia đình con, hằng ngày vẫn
sống và lo lắng cho con.
Có
thể con sẽ nói, mẹ phức tạp quá, lứa tuổi của con đâu cần quan tâm
nhiều thứ đến thế. Nhưng con biết không, mẹ không muốn mọi người nhìn
vào con gái mẹ mà nghĩ rằng con chỉ như một cô công chúa sống trong cổ
tích mà thôi.
Con
được bố và ông bà nội chiều vô cùng vì con là đứa cháu gái duy nhất của
ông bà. Con không phải động tay động chân vào bất kì việc gì ở nhà,
không phải lo lắng đến bất kì chuyện gì đang xảy ra trong nhà. Có lẽ
chính vì vậy mà mẹ thấy con có thái độ sống rất bàng quan với mọi người.
Con không một lần hỏi thăm khi ông nội ốm nằm viện cả tuần, con chưa
bao giờ đấm lưng cho bà nội cho dù ngày nào bà cũng kêu đau lưng. Con
chưa bao giờ cầm cái chổi quét nhà giúp mẹ hay nhặt cho mẹ mớ rau. Con
cũng chưa lần nào biết cho quần áo vào máy giặt giúp bố mẹ. Con cũng
không biết hỏi thăm tại sao bố về muộn bất thường, tại sao hôm nay mẹ
dán miếng cao dán to tướng ở hai bên thái dương hay tại sao hôm nay bố
mẹ cãi nhau. Mẹ không bằng lòng cách cư xử như vậy của con, nhưng cả bố
và ông bà và con đều vin vào cái cớ con còn nhỏ, lại bận học vất vả nên
không trách con. Nếu như trước đây con còn bé thì mẹ không nói làm gì,
nay con đã 15 tuổi rồi mà con vẫn giữ cái cách sống đấy thì con phải xem
lại mình đi con gái.
Hàng
ngày, nhìn con cẩn thận chọn từng bộ quần áo đẹp mặc lên người và vội
vàng leo lên xe cùng bạn đến trường hay khi con ríu rít nói chuyện với
bạn qua điện thoại mẹ chợt thấy chạnh lòng. Bởi đi học thì con "chỉn
chu" như vậy nhưng cứ về đến nhà là con lại lên phòng, chúi mũi vào máy
tính với đủ thứ trò chơi, mạng xã hội hay mua sắm online… Nếu con đã rất
rành những cái đó rồi thì con cũng không còn bé bỏng nữa đâu con gái ạ.
Ấy thế mà khi mẹ nhờ con đi mua mấy viên thuốc đau đầu cho mẹ thì con
lại phụng phịu lấy cớ là đi học về mệt lắm. Nhiều hôm bố đi công tác, mẹ
muốn trò chuyện hay tâm sự với con thì con lại “đuổi khéo” mẹ về phòng
với lý do “con còn học bài” nhưng kì thực là con lại ngồi máy tính với
cái thế giới ảo của con mà con không bao giờ chán mà không cần để ý đến
bất kì ai hay việc gì trong nhà.
Dù
là con gái, nhưng chưa một lần mẹ con mình chia sẻ tâm tư tình cảm được
quá 15 phút. Con thích sống khép kín, không bộc lộ cảm xúc.
Mẹ
đành chọn cách này để nói chuyện với con, hy vọng khi đọc được thư này
của mẹ thì con sẽ dành chút thời gian để nghe những gì mẹ nói. Mẹ không
mong con gái mẹ trở thành đứa con gái hoàn hảo, nhưng ít ra đó cũng là
đứa con gái biết hiểu và chia sẻ với bố mẹ, cho dù đó chỉ là làm các
việc nhà, là đứa con gái chăm học nhưng biết cắt bớt thời gian sống với
thế giới ảo để sống thực với mọi người bên ngoài, gần gũi nhất là những
người trong gia đình con, để con không còn lúng túng khi bác hàng xóm
hỏi: “Sao ông cháu đi viện mà cháu không biết à?”, hoặc để con có thể tự
hào ngẩng cao đầu đúng nghĩa khi bác tổ trưởng tổ dân phố khen: “Con bé
này học giỏi mà lại ngoan, biết giúp đỡ và quan tâm mọi người”… Ở tuổi
này, mẹ muốn con phải biết “trang bị” cho mình những kĩ năng sống cần
thiết để ra ngoài xã hội con không bỡ ngỡ và để mọi người yêu quý con
hơn.
Mẹ
đòi hỏi con như thế có quá nhiều không? Con hãy thay đổi dần con nhé.
Tương lai của con còn xa, con còn học lên cao hơn, còn tiếp xúc với
nhiều người khác nữa, còn sống trong nhiều môi trường khác nữa… thế nên,
những thay đổi như mẹ nói sẽ là những nền tảng hết sức cần thiết để con
tự tin khi bước tới bất kì đâu mà không sợ ai đánh giá mình không biết
sống.
Mẹ
không giỏi văn, viết cũng chưa chắc đã truyền đạt được hết ý mẹ muốn
nói, nhưng mẹ tin với sự thông minh của mình, con biết cần phải làm gì,
ít ra là thay đổi trong hiện tại con nhỉ.
Chúc con gái mẹ ngày càng đáng yêu. Yêu con!
Theo Afamily