Ngày
đó, mẹ tốt nghiệp trung cấp dược, đang chờ xin việc thì ông bà nội con
giục cưới liên tục, bố con cũng mất nhiều năm “trồng cây si” rồi nên
muốn sớm đến ngày làm đám cưới.
Cưới
xong, bố con bảo mẹ cứ học tiếp lên rồi đôi năm nữa sinh con cũng được.
Thế nhưng mẹ thấy từ ngày mình làm người, bản năng thành người phụ nữ
thực thụ của gia đình dần hiện hữu mãnh liệt. Nhìn những cặp vợ chồng có
con bé bỏng, đáng yêu đi đâu cũng tự hào mang theo, mẹ bắt đầu thèm
lắm. Mẹ tự nhủ mình sẽ có nghị lực để vừa nuôi con, vừa đi học. Bố tròn
mắt: “Em có sẵn sàng làm mẹ chưa hả cô bé ngây thơ?”. Mẹ nhìn bố con vừa
giận vừa thương: “Em đã nói thì em sẽ làm được chứ. Tuy trẻ người non
dạ nhưng em có tinh thần tiếp thu kiến thức và sẽ học hỏi không ngừng để
là người mẹ tốt”.
Mùa
hè năm sau, mẹ bắt đầu thấy tượng hình con trong bụng mình. Cái khó
chịu đầu hè và kỳ thai nghén tưởng chừng quật ngã mẹ. Mẹ vẫn xách cặp
tới lớp nhưng những cơn nghén làm mẹ khổ sở. Song, mẹ không thể nghỉ
học. Thầy cô và các bạn cũng phần nào thông cảm cho mẹ, nhiều lúc muốn
ói, mẹ chẳng kịp xin phép cô đã lao ra ngoài. Đến khi quay vào mới xin
lỗi cô, cô nhìn mẹ đầy thông cảm.
May
mà thời gian mẹ nghén con không lâu, tiếp đến là quá trình mẹ ăn uống
tăng tốc, cái gì mẹ cũng ăn, chẳng kiêng khem gì, sữa cũng uống thay đổi
nhiều loại, mẹ tăng cân vèo vèo, đi thăm khám, tiêm phòng đầy đủ. Mẹ
tăng những gần 20 cân nên đi lại rất nặng nề. Đến những tháng cuối rồi
mà bà nội nhìn bụng mẹ bảo: “Sao mãi không thấy tụt bụng nhỉ?”, bà còn
trêu con bé này ương ghê. Mẹ xoa xoa cái “ổ” tí hon của con mà tự nhủ
“Mong mẹ con mình đầu xuôi đuôi lọt”.
Sắp
đến ngày sinh, bác sĩ bảo mẹ phải sinh mổ, nước ối đã cạn mà con thì
rất to. Dù còn gần 2 tuần nữa mới tới ngày dự sinh nhưng bác sĩ khuyên
hướng tốt nhất trong trường hợp của mẹ là mổ ngay. Hôm sau, mẹ nhập
viện. Mẹ được gây mê phần dưới, vẫn tỉnh táo theo dõi mọi việc bác sĩ
làm. Lúc đó các bác sĩ thay nhau ấn con xuống, mấy cái ấn bằng 2 bàn tay
rất mạnh làm mẹ đau tức vùng ngực. Mẹ mong tiếng khóc oe oe của con đến
cồn cào, nước mắt trào ra. Con bị tràng hoa quấn cổ, các bác sĩ còn
trêu: “Cô bé này ương ghê”. Đến khi ấn được con tụt xuống, mẹ thấy sụt
mạnh trong ổ bụng, lồng ngực như muốn vỡ tung.
Con
cất tiếng khóc - tim mẹ thắt lại. Mẹ ngoái nhìn con, bác sĩ báo “3h15
phút, 4,6kg”. Đến đó, mẹ mệt mỏi thiếp đi. Ca mổ của mẹ đã kéo dài hơn
bình thường, mẹ mất nhiều máu phải ở viện, 1 tuần sau mẹ con mình mới
được về nhà. Ở trường, mẹ xin nợ 3 môn thi.
Ai
tới thăm cũng xuýt xoa trộm vía con cứng cáp, mập mạp như con nhà người
ta 2,3 tháng. Duy nhất có một đêm con khóc dạ đề mấy tiếng, còn lại con
rất ngoan, đêm thức giấc bú ti xong lại ngủ ngon lành. Chưa đầy 3
tháng, mẹ gửi bà trông con để vào trường trả nợ bài thi, kết quả không
được cao lắm nhưng mẹ có niềm vui lớn hơn đó chính là con. Giữa buổi sữa
căng tức, mẹ mỉm cười tự nhủ con gắng đợi mẹ chút xíu nhé. Đó là lần
đầu tiên mẹ con ta xa nhau nhiều giờ đồng hồ. Mẹ rất nhớ con.
Cả
nhà buồn cười vì mái tóc “nhím” dựng đứng lên của con, ai nhìn vào cũng
nghĩ “con gái hay con trai, chắc nghịch và bướng lắm”. Mái tóc nhím ấy
rất đáng yêu với bố mẹ, con tập bò rồi tập đi nhanh nhẹn đâu có bướng
như người ta cứ tưởng.
***
Nhìn
“Nhím xù” của mẹ giờ thoăn thoát chạy đi chỗ nọ chỗ kia, miệng cười toe
toét đón mẹ những khi mẹ đi làm về, mẹ thấy cuộc sống này đáng yêu và
tuyệt vời biết bao. Cảm ơn con đã là động lực giúp mẹ vượt qua bao khó
khăn để thành công trong cuộc sống. Con đã giúp mẹ thành người mẹ đảm
đang và nuôi con khỏe, dậy con ngoan. Sau bao giọt nước mắt của cuộc
sống, mẹ vẫn thấy tự hào vô cùng. Mẹ đang mong đến ngày con nói to với
mẹ rằng: “Con yêu ba mẹ lắm” (giờ con mới đang học từng từ).
Theo Afamily