"Đi giải quyết cái thai càng sớm càng tốt" - Lời của ông bác sĩ làm tôi rơi vào hụt hẫng, chỉ có nước mắt cứ trào ra.
Sự
xuất hiện của bé trong cuộc đời tôi bối rối với 2 vạch đỏ sau trận ốm
và vài viên aspirin. Tôi vò đầu bứt tai trong nhà tắm như một cô bé vừa
lớn, la lên thất thanh với chồng. Mọi thứ quá mới mẻ với tôi. Lấy chồng,
đi trăng mật về lại sấp ngửa chuẩn bị Tết, rồi sấp ngửa ngày giỗ ở quê,
rồi lại "xin" được một trận ốm ở đâu về. Mặc kệ trận ốm vừa rồi của
tôi, chồng tôi dường như không lo lắng gì, ôm tôi trong tay và giữ tôi
còn đang run rẩy vì một sự thay đổi lớn lao. Tôi đã là một bà bầu. Trên
đường đi làm, tôi lâng lâng nghĩ đến những gì sắp tới. Biết bao nhiêu
thứ đã vẽ ra trong cái đầu óc vốn hay tưởng tưởng của một người làm nghề
thiết kế mĩ thuật...
Buổi
tối, chồng ôm tôi trong tay, giữa chúng tôi đã có một sinh linh bé
bỏng, dường như chúng tôi thực sự đã là một gia đình, hoàn thiện một
vòng tròn mơ hồ nào đó.
Tôi
bắt đầu cuộc sống của một bà bầu. Vài mơ mộng về con, những trận tranh
luận rằng là trai hay gái, đặt tên cho con là Đại gia hay Chân dài? Tôi
ăn gì, mặc gì, ngủ gì, đi khám những lúc nào, và không được làm gì. Tôi
chưa kịp chuẩn bị gì cho sự xuất hiện của con, nào là tiêm phòng, nào là
sức khỏe, tôi cứ thế có bầu.
Dịch
sốt bao quanh tôi với những tiếng ho của đồng nghiệp, cái hắt xì của bà
bán hàng. Và khi lết được đến tháng thứ 2, tôi "xin" về một trận ốm
nữa. Cả nhà loanh quanh hạ sốt cho tôi hết mức có thể. Tôi ốm nhẹ và đến
hôm thứ 2 thì không còn sốt. Nhưng tối đó, khi định rằng sáng mai ngủ
dậy sẽ đi làm, tôi phát hiện mặt mình có những nốt sần. Tự trấn an mình
rằng đó chỉ là những nốt mẩn dị ứng, tôi đi ngủ. Tôi đâu biết, đó chính
là trận ốm Rubella định mệnh của tôi. "Đi giải quyết cái thai càng sớm càng tốt"
- Lời của ông bác sĩ làm tôi rơi vào hụt hẫng, chỉ có nước mắt cứ trào
ra. Vợ chồng tôi làm thủ tục nhập viện. Mặt anh cũng hoảng hốt và trắng
bệch. Bố tôi ở ngoài hành lang khi biết tin không nói gì, chỉ có đôi mắt
trũng sâu của cụ là tôi biết.

Tôi
ngồi vào giường bệnh, đau đớn. Tôi quay cuồng với các xét nghiệm và
phòng khám, quay cuồng với cơn mưa tháng 3 và cái rét nàng Bân lạnh
buốt, lạnh bất thường. Khi nhận được kết quả thử lại dương tính với
Rubella, tôi đi nặng nề trong mưa. Một mình. Tôi đứng khóc ở cổng bệnh
viện, dựa lưng vào hàng rào lạnh băng và bên trái tôi là những dòng
người xuôi ngược. Hy vọng và sự quẫy đạp của tôi đã đầu hàng, xuôi xị
rồi. Bố tôi và chồng bắt đầu định ngày và tìm những liên lạc để đặt dấu
chấm hết cho sự việc đó.
Sau
đó là những ngày tồi tệ nhất. Dằn vặt, sợ hãi. Hằng ngày tôi vẫn uống
những viên sắt và canxi. Tôi khóc cười thất thường. Tôi cần phải giải
quyết sớm, không chậm trễ hơn vì đã để sang tuần thứ 13. Lúc trước tôi
đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng đến sát ngày, tôi quá đau xót. Con vẫn đang
sống trong bụng mẹ đây, mẹ nào có thể làm như thế???
Ngày
đó đã tới. Tôi mặc áo váy trắng toát của viện C cùng các bà mẹ khác
thấp thỏm ngồi chờ. Quá nhiều người cùng hoàn cảnh khiến tôi dường như
có chút gì đó an ủi. Hai ngày đó quá dài với tôi... Đau đớn, sợ hãi, máu
và nước mắt.
Ngay
buổi tối hôm đó, tôi như bà đẻ được taxi chở về nhà. Tai nút bông,
người quấn kín, chân đi chữ bát, siêu vẹo và chậm chạp. Tôi thở dài vì
mọi việc đã qua. Cơn đau chỉ sau vài tiếng đồng hồ tan dần đi như làn
nước nóng. Tôi thấm mệt và ngủ sớm.
Hôm sau, tôi bình phục khá nhanh. Các bác sĩ đã làm khá tốt nhiệm vụ của họ. Kết quả siêu âm tốt.
Không còn sót lại gì...
Không dịch, không u...
Không gì cả...
Thiên thần bé bỏng đã bay đi cùng các vì sao...
Vẫn
đang những ngày cuối đông đầu xuân rét mướt, nắng vẫn chưa lên. Nhưng
trái đất nào có ngừng quay. Dù đến muộn hơn mọi năm, hè vẫn sẽ tới.
Nắng rồi sẽ sưởi ấm đôi bàn tay buốt giá. Và hoa sẽ mỉm cười.
Thiên thần bé nhỏ, trong suốt ơi, hè tới rồi.
Theo Afamily