Đêm đó, thị lôi gã vào phòng, đấm gã thùm thụp: "Chồng ơi là chồng...", gã không hiểu đã phạm lỗi gì.
Thị ôm mặt khóc sau khi thấy gã tít mắt
ngồi đằng trước con xe quen thuộc vốn hay đưa đón thị. Giờ gã
đang là tài xế cho một ả đàn bà. Hẳn gã sung sướng vui vẻ
lắm nên khi phóng vụt ngang qua mặt thị gã không hề hay biết.
Trông khuôn mặt tươi rói khác hẳn vẻ ngày
thường, thị biết chắc gã đang “âm mưu” lắm, lại còn cái điệu
bộ thi thoảng ngoái đầu ra sau cười cười nói nói với ả đàn
bà đó, thị biết ngay một mối quan hệ không bình thường. Lúc
gã xượt qua thị, thị vừa giơ tay lên toan vẫy gã nhưng rồi tà
váy hồng hồng đằng sau phấp phới hiện ra khiến miệng thị cứng
lại, trái tim thị tưởng như có ai đó dùng tay bóp nghẹt, thị
xịu dần xuống, tay chỉ trỏ, miệng ú ớ nói không nên lời.
Thị ngồi bệt xuống đất, hai tay giơ lên trời
rồi lại đập xuống hai cẳng chân mình, thị bắt đầu gào toáng
lên: “Ôi chồng ơi là chồng, chồng ơi... thế này thì tôi chỉ có
nước chết thôi...”. Người đi đường thấy thị quần áo cũng trang
nghiêm, chỉnh tề hệt như dân công chức nhưng lại trong bộ dạng
“ăn vạ” có hơi hướng của người có vấn đề về tâm thần thì đổ
dồn vào nhìn thị như nhìn vật thể lạ từ hành tinh khác
xuống.
Có người đang lao đi trên phố với tốc độ
chóng mặt cũng phanh két xe lại ngó vào xem có chuyện gì. Thị
đấy, người đàn bà kiêu hãnh, luôn hất mặt, giọng ngang tàng
khi nói với chồng. Ấy vậy mà giờ thị ngồi đó, mắt ướt
nhoẹt, mặt lấm lem vì bàn tay đen đúa do chống xuống đường thi
thoảng phải đưa lên quệt nước mắt. Thị đã mất hết cả hình
tượng, mất hết cả niềm kiêu hãnh chỉ vì nhìn thấy gã tình
tứ với một cô ả không phải là thị. Thị sốc.
Thị quá đau đớn, thị cứ nghĩ, gã đớn hèn
thì không đời nào dám “vượt mặt” thị quyết định này nọ chứ
đừng nói đến việc nem - chả một cách đường đường chính chính
như thế. Ở nhà, công to hay việc nhỏ chỉ cần thị gườm gườm
mắt hoặc lên giọng đằng hắng là thôi, gã nhường thị quyết
hết, gã cũng không buồn cả góp ý. Gã cho thị làm vương trong
ngôi nhà có ba người mà gã là kẻ đẹp trai nhất. Hình như thị
không biết rằng gã sợ thị gào thét hơn là sợ uy của thị. Gã
sợ mỗi lần thị lên cơn giận dỗi lại lôi con xềnh xệch, thút
thít về nhà ngoại để rồi gã lại phải nằm sõng sượt ở nhà
một mình, sáng, trưa, chiều, tối độc nhất mỳ tôm “ném” vào
bụng, vài ba hôm sau lại “muối mặt” vác cái thân hình còng queo
sang xin lỗi rồi nịnh thị về. Đôi ba lần như thế, gã ớn rồi
để chứng tỏ mình sợ thị, cho thị “quyền sinh, quyền sát” gã
im lặng, nhẫn nhịn và chịu đựng. Thị thì đinh ninh mình đã
trị được chồng, chồng thị đã trở thành gã đàn ông siêu ngoan
và biết nghe lời vợ.
Để rồi hôm nay, thị khóc hết nước mắt, thị
đang vỡ lẽ. Thị nhận ra rằng khi một gã đàn ông chịu im lặng,
ngồi một chỗ nhường cho vợ quyền tự quyết thì chắc chắn gã
đàn ông đó đang có âm mưu. Điển hình là chồng thị, bằng chứng
đã sờ sờ thị còn hy vọng, còn cố lấp liếm làm gì nữa chứ!
Thị đứng lên, phủi quần áo đi về.
Về đến nhà, thị xông vào phòng tắm, xối
nước vào mặt, thị muốn hình ảnh gã có thể theo dòng nước đó
mà trôi tuột xuống cống. Thế nhưng thị càng cố mạnh mẽ, cố
vùi dập gã thì gã lại cứ hiển hiện. Thị ngồi bó gối trong
phòng tắm. Thị nhớ trước đó, mỗi lần hai vợ chồng cãi nhau
chán chê, chồng thị thường chờ cho con gái ngủ rồi dỗ dành
thị bằng cách khều khều tay. Thị không biết lúc đó, gã có ham
muốn thật không, nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi, ỉ ôi của gã,
thế là thị siêu lòng, thị chồm lấy gã, hy sinh hờn dỗi. Mỗi
lần như thế, thị thấy gã có chút cố gắng, biết điều và chịu
chiều vợ hết mình. Thị sung sướng lắm.
Nhưng giờ, thị thấy nhạt nhẽo, thị thấy
mình giống ả đàn bà quái đản hơn là vợ của gã. Có lẽ vì
thế nên chiều nay khi nhìn thấy điệu bộ của gã, thị không thể
lý giải nổi, thị thấy mình ép chồng giống như bà chủ ép gái
chiều khách để rồi chồng thị chả có cảm giác gì khi ở bên
cạnh thị thì phải. Nghĩ đến đó, thị lại khóc nấc lên, thị
đã quen miệng gào thét: “Chồng ơi, là chồng”, thị đã quên mất
dáng vẻ e ấp, dịu dàng vốn có của thị chỉ vì muốn gã nằm
trong vòng kiểm soát của thị thế nhưng cuối cùng gã vẫn vuột
khỏi bàn tay thị...
Tiếng chuông cửa kéo dài, hồi chuông đó không
ai khác chính là gã. Cái cách bấm chuông cửa không thể lầm
lẫn với ai. Thị mặc kệ, thị vẫn ngồi lì trong phòng tắm, mắt
sưng húp. Chuông cửa ngừng, chuông điện thoại lại đổ liên hồi.
Thị bực mình đạp vào đôi dép ướt nhoẹt lăn lóc trong phòng
tắm, thị làu bàu, gã chừa tất cả, riêng cái tật dù có có
chìa khóa trong túi, gã cũng không bao giờ chịu tự mình mở
cửa. Gã từng nói với thị gã thích được vợ và con mở cổng,
đứng đợi gã khi gã đi làm về. Bực mình vì hết điện thoại
bàn, lại đến di động reo, thị quấn khăn tắm vào người, đứng
dậy, giật mạnh cửa phòng tắm.
Thị hằm hằm sẵn khuôn mặt, xoay núm cửa rồi
đứng khoanh tay trước ngực, chực chờ gã bước vào, thị sẽ gây
sự luôn. Thế nhưng đập vào mắt thị, cái màu váy hồng hồng
ấy... đang đứng bên cạnh gã. Thị từ từ nhìn ngược từ chân lên,
khuôn mặt trắng trẻo được trang điểm kỹ càng. Trong cơn ghen
nhưng thị cũng phải giật mình vì cô ta đẹp quá! Thị trân mắt
đứng nhìn, cái váy hồng ấy bước tới, ôm chầm lấy thị, thị
đuỗn mặt ra ngơ ngác. Cái váy hồng ấy bỗ bã: “Này này, mới
có gần mười năm thôi, sao quên tôi nhanh thế hả bà?”. Thị đẩy
váy hồng ra, săm soi một hồi rồi ôm chầm lấy váy hồng: “Đồ con
quỷ, mày biến mất dạng, gặp mày ngoài đường chắc tao nhận
không ra...”, nói rồi, thị chột dạ. Thị không nhận ra thật,
không thể nào nhận ra cô bạn học cùng hai vợ chồng thị... Thị
đang nổi điên vì cái váy hồng phấp phới ngồi đằng sau xe
chồng. Giờ thấy váy hồng, thị mừng chảy nước mắt!
Đêm đó, thị lôi gã vào phòng, đấm gã thùm
thụp: “Chồng ơi là chồng...” gã ngơ ngơ không hiểu mình đã phạm
lỗi gì. Gã lại ngoan ngoãn để vợ dúi xuống giường...
Theo PLXH